ẢNH TƯ LIỆU – Trong bức ảnh được công bố trên trang web chính thức của Văn phòng Lãnh đạo tối cao Iran, Lãnh đạo tối cao Ayatollah Ali Khamenei lắng nghe bài phát biểu của Mohammad Ali Jafari, khi đó là chỉ huy Lực lượng Vệ binh Cách mạng, trong một lễ tốt nghiệp của nhóm sĩ quan vệ binh tại Tehran, Iran, ngày 20 tháng 5 năm 2015. (Văn phòng Lãnh đạo tối cao Iran qua AP, Ảnh tư liệu)
Bởi JON GAMBRELLCập nhật lúc 23:20 EDT, ngày 1 tháng 3 năm 2026
Lực lượng này một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý khi Iran mở rộng các cuộc tấn công khắp Trung Đông sau khi chiến dịch không kích của Mỹ và Israel bắt đầu, chiến dịch này đã khiến lãnh đạo tối cao của nước này, Ayatollah Ali Khamenei, thiệt mạng.
Đây là những điều cần biết về Lực lượng Vệ binh.
Sinh ra từ một cuộc cách mạng
Lực lượng Vệ binh Cách mạng ra đời từ cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979 của Iran với vai trò bảo vệ chính phủ do giáo sĩ Shia lãnh đạo và sau đó được ghi nhận trong hiến pháp nước này. Lực lượng này hoạt động song song với lực lượng vũ trang chính quy của Iran, ngày càng trở nên nổi bật và có quyền lực hơn trong cuộc chiến tranh kéo dài và tàn khốc với Iraq vào những năm 1980.
Mặc dù đối mặt với nguy cơ bị giải thể sau chiến tranh, Khamenei đã trao cho lực lượng này quyền mở rộng sang lĩnh vực kinh doanh tư nhân, cho phép lực lượng này phát triển mạnh mẽ.
Lực lượng Vệ binh điều hành một công ty xây dựng khổng lồ có tên Khatam al-Anbia và sở hữu các công ty khác chuyên xây dựng đường sá, quản lý cảng biển, vận hành mạng lưới viễn thông và thậm chí cung cấp cả dịch vụ phẫu thuật mắt bằng laser.
Các hoạt động ở nước ngoài là trọng yếu đối với Lực lượng Vệ binh.
Lực lượng viễn chinh Quds của Vệ binh Cách mạng Iran đóng vai trò then chốt trong việc tạo ra cái mà Iran mô tả là “Trục kháng chiến” chống lại Israel và Hoa Kỳ. Lực lượng này ủng hộ cựu Tổng thống Syria Bashar Assad, nhóm Hezbollah của Lebanon, phiến quân Houthi ở Yemen và các nhóm khác trong khu vực, ngày càng lớn mạnh sau cuộc xâm lược Iraq do Mỹ dẫn đầu năm 2003.
Kể từ cuộc chiến tranh Israel-Hamas gần đây nhất , Israel đã bắt giữ các công dân mà họ cáo buộc nhận lệnh từ Iran để theo dõi các mục tiêu hoặc tiến hành phá hoại, Iran đã phủ nhận việc liên quan. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran cũng được cho là có liên quan mật thiết đến hoạt động buôn lậu khắp Trung Đông.
Cơ quan tình báo của Lực lượng Vệ binh có liên hệ với các vụ bắt giữ người nước ngoài.
Lực lượng Vệ binh Quốc gia cũng vận hành các dịch vụ tình báo riêng và đã đứng sau một loạt vụ bắt giữ và kết án những người mang hai quốc tịch và những người có quan hệ với phương Tây về tội gián điệp trong các phiên tòa kín.
Các quốc gia phương Tây và các nước khác mô tả Iran là đang sử dụng những tù nhân này như con bài mặc cả trong các cuộc đàm phán, đặc biệt là về chương trình hạt nhân của nước này.
Cuộc chiến với Israel tạo thêm áp lực lên Lực lượng Vệ binh Cách mạng.
“Trục kháng chiến” được Lực lượng Vệ binh Cách mạng xây dựng cẩn thận đã phải đối mặt với thách thức lớn nhất sau vụ tấn công của Hamas vào Israel ngày 7 tháng 10 năm 2023, sự kiện châm ngòi cho cuộc chiến ở Gaza. Nhóm vũ trang Hamas của Palestine nằm trong số những nhóm được Iran hậu thuẫn. Israel vẫn đang chiến đấu chống lại Hamas ở Gaza ngay cả khi họ đã nhắm mục tiêu vào các nhóm khác được Iran hậu thuẫn, tiêu diệt Hezbollah và liên tục nhắm mục tiêu vào lực lượng Houthi ở Yemen .
Tại Syria, chính phủ của Assad sụp đổ vào tháng 12 năm 2024, làm mất đi một đồng minh quan trọng của Tehran và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Israel. Israel và Iran đã trao đổi các vụ phóng hỏa tiễn, một hoạt động được Lực lượng Vệ binh Cách mạng giám sát.
Vào tháng 6, Israel đã phát động một chiến dịch không kích quy mô lớn nhắm vào Iran. Ngay trong ngày đầu tiên, các cuộc tấn công này đã giết chết các tướng lĩnh cấp cao trong Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran, khiến lực lượng rơi vào tình trạng hỗn loạn. Các cuộc tấn công của Israel cũng phá hủy các địa điểm và bệ phóng tên lửa đạn đạo, cũng như các hệ thống phòng không do Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran vận hành.
Đàn áp các cuộc biểu tình gần đây
Tại Iran, một trong những cách chính mà chế độ thần quyền có thể đàn áp các cuộc biểu tình là thông qua Basij, lực lượng tình nguyện của Vệ binh Cách mạng Iran.
Các video từ các cuộc biểu tình bắt đầu từ ngày 28 tháng 12 cho thấy các thành viên Basij cầm súng trường, dùi cui và súng bắn đạn bi. Lực lượng này đã bị bắt gặp đánh đập người biểu tình và đuổi theo họ trên đường phố. Một chỉ huy Basij nổi tiếng thậm chí còn lên truyền hình nhà nước để cảnh báo các bậc phụ huynh giữ con cái ở nhà khi ông kêu gọi các thành viên của lực lượng này tập hợp để đàn áp các cuộc biểu tình.
Ai đang nắm quyền kiểm soát lực lượng Vệ binh hiện đang là vấn đề cần được giải đáp.
Ngoại trưởng Iran cho rằng các đơn vị quân đội nước này đang hành động độc lập, không chịu sự kiểm soát của chính phủ trung ương, sau khi bị chất vấn về các cuộc tấn công vào các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh từng đóng vai trò trung gian cho Tehran trong quá khứ.
Đã có những cuộc tấn công nhằm vào Oman, quốc gia đóng vai trò trong các cuộc đàm phán hạt nhân gần đây với Hoa Kỳ, và vào Qatar, quốc gia cũng đã đàm phán với Tehran và cùng chia sẻ một mỏ khí đốt tự nhiên khổng lồ ngoài khơi Vịnh Ba Tư với Cộng hòa Hồi giáo Iran.
“Những gì xảy ra ở Oman không phải là lựa chọn của chúng tôi. Chúng tôi đã dặn dò quân đội, lực lượng vũ trang của mình phải cẩn thận về các mục tiêu mà họ lựa chọn,” Abbas Araghchi nói với Al Jazeera vào ngày 1 tháng 3. “Trên thực tế, các đơn vị quân đội của chúng tôi hiện đang hoạt động độc lập và phần nào bị cô lập, và họ đang hành động dựa trên các chỉ thị — các chỉ thị chung — được đưa ra trước đó.”
Các lực lượng quân sự trên toàn thế giới đều lập kế hoạch dự phòng cho chiến tranh, bao gồm cả việc phải làm gì nếu chính phủ trung ương bị ảnh hưởng. Nhưng Iran là một trường hợp đặc biệt vì Lực lượng Vệ binh Cách mạng kiểm soát kho tên lửa đạn đạo khổng lồ và phần lớn kho máy bay không người lái mang bom của nước này.
Những phát ngôn của Araghchi cũng có thể được dùng làm cái cớ cho các cuộc tấn công, nhằm xoa dịu căng thẳng với các nước láng giềng Ả Rập vùng Vịnh của Iran, những nước ngày càng phẫn nộ trước các cuộc tấn công liên tục nhắm vào họ bất chấp những nỗ lực giảm căng thẳng trong những năm gần đây.
JON GAMBRELLGambrell là giám đốc tin tức khu vực Vịnh Ba Tư và Iran của hãng thông tấn Associated Press. Ông đã đưa tin từ tất cả các quốc gia thuộc Hội đồng Hợp tác Vịnh Ba Tư, Iran và nhiều địa điểm khác trên thế giới kể từ khi gia nhập AP năm 2006.
“Tôi nghĩ không người Mỹ nào có thể tưởng tượng được nỗi sợ hãi mà bạn có thể cảm nhận chỉ vì sự hiện diện của mình – chỉ đơn giản là đứng ở một nơi nào đó,” một người Venezuela ở Florida nói.
(Từ trái sang phải) Kế toán Carlos Higuerey, nhà hoạt động nhân quyền Zarai Maza và nhà hoạt động chính trị Daniel Tirado đều đã trốn khỏi Venezuela và hiện đang sống tại Hoa Kỳ. Mặc dù xuất thân từ những hoàn cảnh khác nhau, tất cả họ đều cho rằng chế độ Maduro đã đàn áp họ và các thành viên gia đình, khiến họ phải bỏ trốn. Ảnh do Carlos Higuerey, Zarai Maza và Daniel Tirado cung cấp .
DORAL, Florida — Zarai Maza đã sống sót sau vụ xe bị đốt cháy và một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng sau khi tham gia cuộc biểu tình ôn hòa chống chế độ Venezuela, một hành động không thể chấp nhận được ở quê hương cô, nơi việc lên tiếng có thể khiến bạn mất mạng hoặc mất người thân trong gia đình.
Cô ấy nói rằng cô tin chế độ độc tài Venezuela đang cố gắng giết cô vì các hoạt động đấu tranh của cô.
“Họ bắt đầu cuộc đàn áp tôi vào năm 2014 và kéo dài đến năm 2017,” Maza nói. “Họ đã ba lần cố gắng ám sát tôi, và sau lần cuối cùng, tôi phải nằm viện. Tôi không nhớ gì cả.”
Nén nước mắt, Maza kể lại rằng cuộc gặp gỡ cuối cùng bắt đầu như một chuyến đi taxi bình thường. Cô nhớ lại mình tỉnh dậy trong bệnh viện mà không nhớ gì về những gì đã xảy ra và không còn cảm giác gì trong cơ thể.
Cô chuyển đến Florida vào năm 2017, và sau hai năm điều trị vật lý trị liệu tại Hoa Kỳ, cô đã lấy lại được khả năng đi đứng.
Cô nằm trong số hàng triệu người Venezuela đã chạy trốn khỏi chế độ tàn bạo, chế độ đã biến một đất nước thịnh vượng thành một quốc gia xã hội chủ nghĩa thất bại và đàn áp. Và giống như nhiều người Venezuela khác trong và ngoài nước, Maza đã hoan nghênh chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm bắt giữ Nicolás Maduro, nhà lãnh đạo của Venezuela, và vợ ông vào ngày 3 tháng 1, đưa họ đến thành phố New York để đối mặt với các cáo buộc liên bang, bao gồm cả tội khủng bố ma túy.
Cả hai đều tuyên bố không nhận tội vào ngày 5 tháng 1. Nếu bị kết tội, họ có thể phải đối mặt với án tù chung thân (tại Venezuela).
Tờ Epoch Times đã phỏng vấn hàng chục người Venezuela sống lưu vong, những người đã chia sẻ những câu chuyện kinh hoàng về sự sống sót, đàn áp, giết người, quấy rối và đe dọa, đồng thời giải thích cách họ xây dựng lại cuộc sống sau khi sống sót qua chế độ độc tài. Kinh nghiệm của họ là một ví dụ trong số rất nhiều câu chuyện về việc chủ nghĩa xã hội không chỉ xé nát các gia đình Venezuela mà còn đẩy đất nước họ đến bờ vực sụp đổ.
Tổng thống Donald Trump tuyên bố Hoa Kỳ sẽ duy trì quyền kiểm soát Venezuela cho đến khi một sự chuyển giao quyền lực “an toàn, đúng đắn và khôn ngoan” sang một chính phủ mới diễn ra, đồng thời lưu ý rằng các công ty dầu mỏ của Mỹ sẽ tham gia vào việc tái thiết nền kinh tế của đất nước.
Một số người Venezuela sống ở nước ngoài nói với tờ The Epoch Times rằng họ có thể quay trở lại nếu Hoa Kỳ giúp cải thiện tình hình đất nước họ.
Câu chuyện của người sống sót
Maza là một nhà hoạt động nhân quyền, người sáng lập và giám đốc điều hành của Tổ chức Bảo vệ Nhân quyền (Guardians of Human Rights Foundation), có trụ sở tại Doral, Florida. Hoạt động của cô bắt đầu từ khoảng năm 2010, khi cô vẫn còn sống ở quê nhà và theo học tại Đại học Trung ương Venezuela – trước khi cô phải đối mặt với ba lần bị ám sát, mà cô tin rằng do chế độ Maduro dàn dựng.
Trong những năm tháng ở Venezuela, nhiều bạn học và giáo sư của bà đã bị bỏ tù oan uổng, bà cho biết. Với vẻ đau khổ rõ rệt, bà mô tả lần đầu tiên bị ám sát hụt trong một cuộc biểu tình ôn hòa trong khuôn viên trường, khi Lực lượng Vệ binh Quốc gia Bolivar của Venezuela truy bắt bà và những người khác.
Zarai Maza chụp ảnh tại địa điểm tổ chức hội thảo về nhân quyền ở Venezuela năm 2016. Maza cho biết bà bị chính quyền Venezuela bức hại từ năm 2014 đến năm 2017 sau khi biểu tình ôn hòa chống lại chế độ này. Ảnh do Zarai Maza cung cấp.
“Tôi nghĩ rằng không người Mỹ nào có thể tưởng tượng được nỗi sợ hãi mà bạn có thể cảm thấy chỉ vì sự hiện diện của mình – chỉ đơn giản là đứng ở một nơi nào đó,” Maza nói.
Cô ấy đã kịp lên một chiếc SUV cùng mẹ, nhưng sau đó chiếc xe của họ bị đốt cháy. Maza cho biết mẹ cô đã đá vỡ cửa kính để họ có thể thoát khỏi chiếc xe đang cháy. Sau đó, Maza nói với tờ The Epoch Times rằng mẹ cô cũng đã trốn khỏi Venezuela “để được bảo vệ” và hiện đang sống ở Hoa Kỳ.
Maza đã không miêu tả chi tiết về lần ám sát thứ hai nhằm vào mình, nói rằng những ký ức đó quá đau đớn.
“Hãy tưởng tượng bạn không thể ở bất kỳ nơi nào trong khu vực bạn đang sống, nơi bạn yêu quý, nơi bạn lớn lên,” cô ấy nói. “Họ đang truy lùng bạn ở bất cứ đâu… Điều đó gần như khiến tôi suy sụp.”
Trong lần ám sát thứ ba, một chiếc xe đã khiến chiếc taxi của Maza bị lật, và cột sống của cô bị tổn thương nghiêm trọng nhất.
“Tôi không thể cử động hay cảm nhận được cơ thể mình,” Maza nói. “Lúc đó tôi 25 tuổi, chỉ đang cố gắng chiến đấu vì đất nước mình… Tôi không nhận ra những người này có thể tàn nhẫn và đi xa đến mức nào chỉ để duy trì quyền lực của họ.”
Các triệu chứng của cô ấy – cả về thể chất lẫn tinh thần – vẫn còn kéo dài.
“Vẫn còn những điều tôi phải sống chung với… Tay tôi không đủ mạnh,” Maza nói, nắm chặt tay lại thành một nắm đấm yếu ớt.
“Ngay cả bây giờ, khi tôi ở bất cứ đâu, và nghe thấy tiếng xe máy chạy qua, tôi vẫn lắng nghe âm thanh của nó,” bà nói, giọng nghẹn lại.
Maza cho biết phải mất nhiều năm cô mới có thể ngủ ngon giấc vào ban đêm sau khi chuyển đến Hoa Kỳ.
Zarai Maza, một nhà hoạt động nhân quyền, người sáng lập và giám đốc điều hành của Tổ chức Bảo vệ Nhân quyền (Guardians of Human Rights Foundation), tham gia một buổi thảo luận tại Hội trường Châu Mỹ thuộc Tổ chức các Quốc gia Châu Mỹ vào tháng 3 năm 2025. Ảnh do Zarai Maza cung cấp.
Áp lực và những vụ giết người
Carlos Higuerey đến Hoa Kỳ vào năm 2018, sau nhiều năm làm việc cho một cơ quan nhà nước và một loạt cái chết trong gia đình mà ông cho là do chế độ gây ra.
Ông cho biết mình đã làm kế toán 12 năm tại công ty dầu khí nhà nước của Venezuela, có quyền tiếp cận thông tin mà ông mô tả là bí mật và tham nhũng. Một số thành viên trong gia đình ông cũng có liên hệ với chính trường đối lập ở Venezuela, điều này liên kết ông với những người mà chủ lao động của ông gọi là “escuálido”—những người chống đối chính phủ—hay “Chavismo”.
Cái chết đầu tiên trong gia đình Higuerey xảy ra vào năm 2016, khi cha anh qua đời.
“Cha tôi phải uống thuốc, nhưng vào thời điểm này ở Venezuela, bạn không thể tìm thấy thuốc vì chính phủ đã tịch thu tất cả các hiệu thuốc,” ông nói với tờ The Epoch Times. “Tôi đã phải chôn cất nhiều người, rất nhiều người, vì lý do này.”
Chỉ trong vòng 10 ngày sau cái chết của cha mình, dì và chú của ông đã bị sát hại ngay tại nhà riêng, điều mà Higuerey cho rằng đã bị chế độ dàn dựng vì những bất đồng chính trị.
“Máu vương vãi trên tường,” anh ấy nói. “Cứ như trong phim kinh dị vậy. Thật kinh khủng.”
Khi được hỏi ai đã gây ra điều đó, ông ấy trả lời không chút do dự: “Chính quyền.”
Chỉ năm tháng sau khi cha, chú và dì qua đời, Higuerey cho biết anh trai ông cũng bị giết vì lý do chính trị. Sau nhiều năm chịu áp lực và chứng kiến người thân bị sát hại, ông quyết định tạm nghỉ vào năm 2018 và tìm đến Hoa Kỳ.
Lúc đó, anh không hề biết rằng chuyến đi này sẽ trở thành một kỳ lưu trú kéo dài nhiều năm.
“Khi tôi đến đây, hôm sau tôi kiểm tra điện thoại,” Higuerey nói. “Tôi thấy một tin nhắn từ hàng xóm. Em gái tôi đã bị bắt cóc.”
Ông nói rằng hàng xóm đã chứng kiến các đặc vụ chính phủ bắt giữ em gái ông. Các đặc vụ thực sự đang truy tìm Higuerey, vì những bí mật mà ông biết về công ty dầu mỏ, ông nói. Mặc dù em gái ông được thả tự do vào ngày hôm sau, Higuerey cho biết ông phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn đến tột cùng.
“Tôi đã quyết định không muốn quay lại Venezuela nữa”, anh ấy nói. “Tôi không muốn cảm thấy chán nản. Tôi đang suy sụp tinh thần. Tôi đang rất suy sụp.”
Carlos Higuerey giơ cao lá cờ Venezuela cùng với những người ủng hộ khác sau khi nghe tin Maduro bị Hoa Kỳ bắt vào ngày 3 tháng 1 năm 2026, hình chụp tại Coral Gables, Florida. Higuerey, người đến Hoa Kỳ năm 2018 sau nhiều năm làm việc cho một công ty dầu khí nhà nước, đổ lỗi cho chế độ Venezuela về hàng loạt cái chết trong gia đình mình. Ảnh do Carlos Higuerey cung cấp .
Ông cho biết, chị gái ông, 55 tuổi, và chồng chị ấy, 65 tuổi, không thể rời Venezuela vì nhiều lý do, bao gồm tuổi tác và khả năng của họ.
Higuerey cho biết anh chưa trở lại Venezuela kể từ khi rời đi vào năm 2018. Anh nói rằng anh không thể diễn tả hết được sự đau lòng khi phải quyết định rời bỏ cuộc sống, đất nước và gia đình của mình. Đó là quyết định mà vô số người Venezuela khác cũng buộc phải đưa ra.
“Tất cả các gia đình ở Venezuela đều tan vỡ, ly tán,” anh ấy nói. “Phải nói lời tạm biệt. Anh yêu các con, nhưng anh phải nói lời tạm biệt. Anh yêu đất nước mình, nhưng anh không thể ở lại đó. Anh không có tương lai ở đó. Anh không có sự bình yên.”
Higuerey nói rằng có hàng ngàn người Venezuela đang mắc kẹt, không thể đưa ra quyết định rời đi như anh ấy đã làm, ám chỉ hai người quen biết đã tự tử thay vì rời khỏi đất nước. Higuerey đặt câu hỏi có bao nhiêu ngàn sinh mạng nữa đã mất đi theo cách này dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.
Việc bắt đầu lại cuộc sống ở một đất nước mới, đặc biệt là khi xuất phát từ hai bàn tay trắng, đòi hỏi phải làm việc gấp đôi hoặc gấp ba giờ mỗi tuần, làm hai công việc cùng lúc và sống trong khách sạn, tất cả trong khi mang theo một cảm giác mất mát sâu sắc, anh ấy nói.
Nhưng kể từ khi đến Hoa Kỳ, Higuerey cho biết anh ấy hay đùa giỡn và cười nhiều hơn.
Quấy rối không ngừng
Một người đàn ông và gia đình ông, những người yêu cầu được giấu tên vì lo sợ bị trả thù đối với những người thân còn lại ở Venezuela, đã mô tả cách chế độ này làm tê liệt công việc kinh doanh của người đàn ông này.
Người phiên dịch cho ông là con gái ông, người đã giải thích về việc cha cô bắt đầu công việc cung cấp thực phẩm đóng hộp cho người dân Venezuela như thế nào.
“Vì nguồn cung lương thực quá khan hiếm, bố muốn làm điều gì đó,” người con gái nói, nhắc đến cha mình. “[Chính quyền] cứ lấy đi từng khoản tiền một. Số tiền đó ngày càng lớn cho đến khi nó lấy hết toàn bộ nguồn dự trữ của họ.”
Cuối cùng, tiền cũng bị lấy đi. Quân đội sẽ đến văn phòng của người đàn ông đó mỗi tháng và giao cho anh ta chỉ phí phải đạt được. Không có chuyện thương lượng.
“Không thể nào nói ‘không’ được vì họ có thể bắt cóc [các thành viên trong gia đình]. … Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra,” người con gái thuật lại.
Một người phụ nữ trả tiền mua thực phẩm tại một cửa hàng tạp hóa sau khi lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro bị lực lượng Mỹ bắt giữ, hình tại Caracas vào ngày 6 tháng 1 năm 2026. Maduro lên nắm quyền vào năm 2013, và từ năm 2014 đến năm 2021, GDP của Venezuela đã giảm khoảng 75%, theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Ảnh: Carlos Becerra/Getty Images
Nếu không đạt chỉ tiêu, hình phạt thường không nhắm vào cha mẹ. Thay vào đó, chế độ thường bắt cóc và tra tấn trẻ em, người cha cho biết.
Anh ấy nói rằng người thân của anh ấy ở Venezuela phụ thuộc vào số tiền anh ấy gửi về để sống qua ngày. Lương của họ chỉ có 1 đô la một tháng, anh ấy cho biết.
Ông Maduro lên nắm quyền vào năm 2013, và từ năm 2014 đến năm 2021, tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Venezuela đã sụt giảm khoảng 75%, theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF).
Theo dữ liệu mới nhất của IMF, lạm phát đã tăng vọt lên hơn 130.000% vào năm 2018 và vẫn duy trì ở mức cao hơn 600% vào năm 2025 .
Một năm sau khi Maduro lên nắm quyền, tỷ lệ thất nghiệp là 8%. Tỷ lệ này đã tăng mạnh kể từ đó, đạt 35,6% vào năm 2018, theo số liệu mới nhất từ IMF.
“Chủ nghĩa xã hội giống như một căn bệnh ung thư,” người con gái dịch lại.
Khi được hỏi về những bước mà đất nước ông hoặc Hoa Kỳ cần thực hiện để giải quyết vấn đề Venezuela, người đàn ông đấm mạnh vào lòng bàn tay. Ông nói rằng Tổng thống El Salvador Nayib Bukele là một nhà lãnh đạo đang đi đúng hướng trong việc giải quyết vấn đề đất nước, bằng cách triển khai quân đội trên đường phố để truy quét và bỏ tù các thành viên băng đảng bạo lực.
Theo gia đình nạn nhân, trước đây các thành viên quân đội Venezuela được xem là những người rất đáng kính và được tôn trọng, nhưng giờ thì hoàn toàn ngược lại.
“Mọi chuyện diễn ra từ từ đến mức mọi người không còn để ý nữa,” người con gái phiên âm. “Có quân đội và có các nhóm vũ trang, và bạn không thể phân biệt được bên nào là bên nào. Dù là quân đội hay các nhóm vũ trang, bạn cũng không thể làm gì được. Họ sẽ đánh bạn. Họ sẽ cướp của bạn.”
Người đàn ông nói rằng chế độ đó sẽ lấy bất cứ thứ gì. Ông nhớ lại rằng có lần gia đình ông đi nghỉ mát ở biển. Khi đi qua trạm kiểm soát, lính đã lấy trộm một số đồ đạc của họ, bao gồm ghế, khăn tắm biển, mũ và nhiều thứ khác.
Những người ủng hộ có vũ trang của nhà lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro tập trung gần cung điện tổng thống Miraflores sau khi lực lượng Mỹ bắt giữ Maduro ở Caracas, Venezuela, vào ngày 3 tháng 1 năm 2026. Ảnh: Federico Parra/AFP via Getty Images
Cuối cùng, gia đình đã phải bỏ trốn để sinh tồn.
“Bố tôi đã gửi tôi và em gái sang đây,” người con gái nói. “Khi còn nhỏ, tôi không hiểu.”
Cha cô nói rằng chỉ khi nào quê hương họ có thể trở lại như xưa, như thời ông còn trẻ, thì ông mới quay về.
“Ông ấy muốn chết ở quê nhà, nhưng ông ấy đến đây vì hoàn cảnh bắt buộc,” con gái ông nói. “Rất nhiều người đến đây vì hoàn cảnh bắt buộc. Không phải là họ muốn ở lại đây, mà là họ không có lựa chọn nào khác.” Gia đình này cho biết, vượt qua chế độ xã hội chủ nghĩa để bắt đầu lại cuộc sống ở một đất nước mới là điều chỉ có thể thực hiện được nhờ sự hỗ trợ từ các cộng đồng như cộng đồng ở Doral.
Quyền lực chính trị, sự đàn áp và nỗi sợ hãi
Daniel Tirado bắt đầu sự nghiệp chính trị từ khi còn là thiếu niên, sớm thể hiện mình là người phản đối chế độ tàn bạo đương thời.
“Tôi muốn thay đổi thế giới,” anh ấy nói với tờ The Epoch Times.
Được thúc đẩy bởi “cuộc khủng hoảng dân chủ nghiêm trọng” ở Venezuela, ông trở thành một thành viên tích cực trong phong trào đối lập chống lại chế độ Maduro, tham gia vào các phong trào sinh viên và các cuộc biểu tình, đồng thời trực tiếp ủng hộ các lãnh đạo đối lập. Tirado nhanh chóng nhận ra trò chơi mà mình đang tham gia nguy hiểm đến mức nào.
“Một người bạn của tôi, anh ấy là ủy viên hội đồng thành phố nơi tôi từng sống, đã bị đánh… có lẽ đến ba lần,” Tirado nói. “Họ suýt giết chết anh ấy. Nhiều lần, tôi phải trốn trong nhà. Tôi không thể ra ngoài.”
Ông Tirado cho biết ông cũng bị các “colectivos”, hay các nhóm ủng hộ chính phủ, tấn công. Mục đích của chúng là để đe dọa và trừng phạt những người chống đối chế độ. Những vụ tấn công này không bao giờ được báo cáo vì sợ bị trả thù, do đảng cầm quyền kiểm soát chính quyền địa phương.
Daniel Tirado bắt đầu tham gia chính trị từ khi còn là thiếu niên, sớm khẳng định vị thế của mình trong phe đối lập với chế độ Maduro. Ông tham gia các phong trào sinh viên, các cuộc biểu tình công cộng và các nỗ lực hỗ trợ các lãnh đạo phe đối lập. (Ảnh do Daniel Tirado cung cấp)
“Tôi đã cố gắng chống lại chính phủ,” ông nói. “Tuy nhiên, khi bạn phải đối mặt với một hệ thống tội phạm như vậy, thì không chỉ là vấn đề sống còn; mà còn là những gì chúng có thể làm với gia đình bạn.”
Ông nói rằng chị gái và cha ông là nạn nhân của sự quấy rối và đe dọa chính trị. Theo Tirado, cảnh sát đã cố gắng bắt giữ cả hai người và cuối cùng họ đã bỏ trốn. Ông cho biết những sự kiện này đã tạo ra một trạng thái sợ hãi thường trực, buộc ngày càng nhiều thành viên trong gia đình ông phải sống lưu vong.
“Chính quyền Venezuela hoàn toàn biết rõ danh tính, lịch sử chính trị và các hoạt động của tôi, và… ngay cả khi đang sống lưu vong, tôi vẫn bị coi là kẻ thù của chế độ”, Tirado nói.
Ông ấy nói rằng ông không thể rời Hoa Kỳ để thăm người thân vì quy chế tị nạn chính trị. Ông ấy cho biết ông không thể sống một cuộc sống bình thường.
“Sự xa cách với gia đình của tôi kéo dài và đầy đau đớn,” Tirado nói. “Sống lưu vong đồng nghĩa với việc phải lựa chọn an toàn hơn là đoàn tụ gia đình, một sự hy sinh mà tôi chưa bao giờ muốn nhưng buộc phải chấp nhận để tồn tại.”
Mặc dù hiện ông đang sống bên ngoài Venezuela, ông nói rằng chế độ này vẫn có thể vươn tới bất cứ đâu.
Daniel Tirado (trái) xếp hàng cùng những người biểu tình khác để chống lại cái mà ông mô tả là một chế độ “ung thư” trên đường cao tốc Francisco Fajardo ở Caracas, Venezuela, vào ngày 21 tháng 4 năm 2017. Ảnh do Daniel Tirado cung cấp.
Nhiều thành viên của cộng đồng Doral đã chiến đấu chống lại và sống sót qua chế độ độc tài tàn bạo ở Venezuela.
“Ở Venezuela, bạn không bao giờ an toàn, bất kể bạn đang làm gì,” Tirado nói. “Không quan trọng bạn là nhà hoạt động chính trị, sinh viên hay chuyên gia. Nếu bạn suy nghĩ chống lại họ, nếu bạn cố gắng hành động chống lại họ, bạn sẽ trở thành mục tiêu chính trị.”
Mặc dù đã sống sót qua một chế độ xã hội chủ nghĩa tàn bạo và phải chịu đựng những nỗi đau thể xác và tinh thần dai dẳng, những người Venezuela mà tờ The Epoch Times đã phỏng vấn dường như không để điều đó đè nặng lên họ.
Maza đang dẫn đầu các sáng kiến thúc đẩy dân chủ và giáo dục trên khắp châu Mỹ, châu Âu và Nam Á. Higuerey vẫn làm việc trong lĩnh vực kế toán. Người đàn ông giấu tên đang giúp điều hành một doanh nghiệp kinh doanh máy lạnh. Tirado làm việc trong lĩnh vực liên quan đến chính trị, cân bằng giữa cuộc sống gia đình và công việc ở Nam Florida và Washington.
Jacob Burg đã đóng góp vào báo cáo này. Theo The Epoch Times
New York. Nhân ngày kỷ niệm 77 năm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền 10/12/1948, một phái đoàn người Việt hải ngoại đã có cuộc gặp gỡ với nhiều văn phòng tại Liên Hiệp Quốc từ 12 giờ trưa:
Hôm thứ Tư, Hạ viện đã thông qua gói chi tiêu để mở cửa lại chính phủ, gửi dự luật đến bàn làm việc của Tổng thống Trump và gần như đảm bảo chấm dứt tình trạng đóng cửa chính phủ dài nhất trong lịch sử quốc gia.
Kết quả bỏ phiếu 222-209 diễn ra vào Ngày thứ 43 của thời gian chính phủ đóng cửa, vài ngày sau khi tám thượng nghị sĩ trong nhóm Dân chủ phá vỡ sự ngăn chặn của chính đảng mình và cùng với Đảng Cộng hòa cho phép dự luật chi tiêu được thông qua, gây ra phản ứng dữ dội trong hàng ngũ của họ . Đây là lần đầu tiên Hạ viện tổ chức bỏ phiếu sau gần hai tháng, vì đã phải tạm nghỉ kéo dài trong thời gian chính phủ đóng cửa.
Sáu nghị sĩ Dân chủ đã cùng với các nghị sĩ Cộng hòa thông qua dự luật. Có hai nghị sĩ Cộng hòa bỏ phiếu chống, gồm Dân biểu Thomas Massie của Kentucky và Greg Steube của Florida.
Ông Trump dự kiến sẽ ký dự luật vào tối thứ Tư. Trước đó cùng ngày, văn phòng ngân sách của ông đã ra tuyên bố ủng hộ dự luật này vì nó “không chứa bất kỳ điều khoản ‘thuốc độc’ mang tính đảng phái nào mà đảng Dân chủ yêu cầu”.
Câu nói này ám chỉ đến yêu cầu chính của Đảng Dân chủ trong cuộc chiến chống đóng cửa chính phủ, đó là gia hạn trợ cấp chăm sóc sức khỏe liên bang, dự kiến hết hạn vào cuối năm nay. Hầu hết các nghị sĩ Đảng Cộng hòa tại Quốc hội đều phản đối mạnh mẽ việc gia hạn này. Và mặc dù ban đầu ông Trump tỏ ra quan tâm đến việc làm trung gian cho một thỏa thuận lưỡng đảng về vấn đề này, nhưng khi tình trạng đóng cửa chính phủ kéo dài, ông đã tuyên bố rõ ràng rằng ông không có hứng thú đàm phán.
Việc ông từ chối làm như vậy cuối cùng đã khiến một nhóm đảng viên Dân chủ quan trọng tại Thượng viện kết luận rằng với hàng trăm nghìn công chức liên bang bị tạm nghỉ việc, hàng triệu người Mỹ có nguy cơ mất trợ cấp lương thực và hàng triệu người khác phải đối mặt với tình trạng gián đoạn du lịch hàng không , đã đến lúc tìm lối thoát khỏi tình trạng đóng cửa chính phủ.
“Lịch sử nhắc nhở chúng ta rằng việc đóng cửa chính phủ không bao giờ thay đổi được kết quả, chỉ có cái giá mà người dân Mỹ phải trả mới là điều đáng nói,” Dân biểu Tom Cole, Đảng Cộng hòa bang Oklahoma và là chủ tịch Ủy ban Ngân sách, phát biểu. “Trong 43 ngày qua, thực tế không hề thay đổi, số phiếu cần thiết không hề thay đổi và con đường phía trước cũng không hề thay đổi.”
Sự đào tẩu của đảng Dân chủ tại Thượng viện đã gây phẫn nộ trong số các đảng viên Dân chủ tại Hạ viện, những người giống như hầu hết các đồng nghiệp của họ tại Thượng viện, cho biết đảng của họ nên đoàn kết chặt chẽ để phản đối bất kỳ dự luật tài trợ nào của chính phủ không giải quyết được chi phí chăm sóc sức khỏe.
“Chúng ta có những nhân viên liên bang trên khắp đất nước đang bị mất lương”, Dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez, đảng viên Dân chủ của New York, phát biểu. “Chúng ta có những người nhận SNAP, hàng triệu người nhận SNAP trên khắp đất nước đang bị đe dọa đến khả năng tiếp cận ổn định lương thực, và chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân của việc này.”
Bà Ocasio-Cortez cho biết chính quyền Trump đã gây ra “sự tàn ác” cho người dân Mỹ trong thời gian đóng cửa chính phủ, bao gồm cả việc cố gắng cắt giảm toàn bộ ngân sách liên bang cho chương trình tem phiếu thực phẩm.
“Chúng ta không thể dung túng cho sự tàn ác này bằng sự hèn nhát của mình”, bà nói.
Sau khi nâng cao trợ cấp chăm sóc sức khỏe thành một vấn đề chính trị, đảng Dân chủ muốn tiếp tục gây áp lực lên đảng Cộng hòa để gia hạn trợ cấp hoặc phải đối mặt với hậu quả từ những cử tri mà các cuộc thăm dò cho thấy phần lớn muốn thấy họ được bảo vệ.
Dân biểu Hakeem Jeffries của New York, lãnh đạo đảng Dân chủ, cho biết ông và các lãnh đạo đảng khác sẽ đệ đơn xin bãi nhiệm — một động thái thủ tục nhằm lách luật để qua mặt ban lãnh đạo và buộc dự luật phải được thông qua — để gia hạn trợ cấp thêm ba năm. Biện pháp này khó có thể nhận được nhiều sự ủng hộ từ đảng Cộng hòa.
“Chỉ có hai cách để cuộc chiến này kết thúc”, ông Jeffries phát biểu tại Hạ viện. “Hoặc là Đảng Cộng hòa cuối cùng quyết định gia hạn tín dụng thuế theo Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền trong năm nay. Hoặc là người dân Mỹ sẽ sa thải những người Cộng hòa vào năm tới và chấm dứt vĩnh viễn vai trò Chủ tịch Hạ viện của Donald J. Trump.”
Biện pháp thỏa hiệp mà Hạ viện thông qua vào thứ Tư bao gồm một gói chi tiêu sẽ cấp vốn cho chính phủ đến hết tháng 1, cũng như ba dự luật chi tiêu riêng biệt để chi trả cho các chương trình liên quan đến nông nghiệp, xây dựng quân sự, cựu chiến binh và các cơ quan lập pháp trong phần lớn năm 2026.
Gói này bao gồm một điều khoản sẽ đảo ngược việc sa thải các công chức liên bang trong thời gian đóng cửa và đảm bảo trả lương hồi tố cho những người đã bị cho nghỉ việc tạm thời.
Và nó bao gồm một biện pháp sẽ cung cấp một con đường pháp lý rộng rãi cho các thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa có hồ sơ điện thoại bị thu giữ như một phần của cuộc điều tra do Jack Smith, cựu cố vấn đặc biệt, tiến hành về vụ tấn công vào Điện Capitol vào ngày 6 tháng 1 năm 2021, để kiện chính phủ, yêu cầu bồi thường ít nhất nửa triệu đô la mỗi người.
Điều khoản đó đã được các lãnh đạo Thượng viện âm thầm đưa vào thỏa thuận chi tiêu, và gây ra sự phẫn nộ rộng rãi trong giới lập pháp lưỡng đảng tại Hạ viện, những người đã tuyên bố sẽ tìm kiếm các phương án trong tương lai để bác bỏ nó. Nếu họ tìm cách loại bỏ điều khoản này khỏi thỏa thuận chi tiêu, điều đó sẽ kéo dài thời gian đóng cửa chính phủ, bởi vì bất kỳ thay đổi nào do Hạ viện thực hiện sẽ phải chuyển dự luật trở lại Thượng viện để phê duyệt cuối cùng.
Đại diện Chip Roy của Texas, một đảng viên Cộng hòa bảo thủ và là một trong những người chỉ trích gay gắt nhất Bộ Tư pháp của Biden, cho biết “tôi không hiểu tại sao điều này lại được đưa vào dự luật và đó là lý do tại sao mọi người lại có cái nhìn không tốt về thị trấn này”.
Ông Johnson cho biết vào thứ Tư trước cuộc bỏ phiếu rằng Đảng Cộng hòa tại Hạ viện sẽ đưa ra luật bãi bỏ điều khoản đó và sẽ đẩy nhanh tiến độ bỏ phiếu cho biện pháp này sớm nhất là vào tuần tới.
Ngày 12 tháng 11 năm 2025, 8:25 tối ET15 minutes ago
Chỉ có hai thượng nghị sĩ Cộng hòa, Thomas Massie của Kentucky và Greg Steube của Florida, đã phản đối dự luật mở cửa lại chính phủ. Steube cho biết ông phản đối dự luật này vì một điều khoản mà Thượng viện đã âm thầm bổ sung vào phút chót, tạo điều kiện pháp lý rộng rãi cho tám thượng nghị sĩ Cộng hòa kiện chính phủ Hoa Kỳ với số tiền bồi thường lên tới nửa triệu đô la mỗi người. Đồng nghiệp của chúng tôi, Devlin Barrett, đã đưa tin về dự luật đó .
Ngày 12 tháng 11 năm 2025, 8:24 tối ET16 minutes ago
Hạ viện đã thông qua gói chi tiêu để mở cửa lại chính phủ với tỷ lệ phiếu bầu 222-209, với sáu nghị sĩ Dân chủ bỏ phiếu ủng hộ và hai nghị sĩ Cộng hòa bỏ phiếu chống. Dự luật hiện đang được chuyển đến bàn làm việc của Tổng thống Trump để ông ký ban hành.
Ngày 12 tháng 11 năm 2025, 8:22 tối ET19 minutes ago
Sáu nghị sĩ Dân chủ đã bỏ hàng ngũ và bỏ phiếu ủng hộ dự luật mở lại tình trạng đóng cửa chính phủ. Cho đến nay, chỉ có các nghị sĩ Dân chủ Adam Gray của California, Marie Gluesenkemp Perez của Washington, Jared Golden của Maine, Henry Cuellar của Texas, Tom Suozzi của New York và Don Davis của Bắc Carolina là những người duy nhất phản đối ban lãnh đạo đảng, những người đã tìm cách duy trì sự nhất quán trong nhóm nghị sĩ của họ suốt cả tuần.
Hằng năm vào tháng 4, người Việt Nam trong nước và hải ngoại đồng tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư năm 1975, khi cả đất nước rơi vào tay bè lũ cộng sản.
Chúng tôi xin trân trọng thông báo chi tiết về việc tổ chức Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận tại Hoa Thịnh Đốn và xin kính mời quý vị tham dự.
Sự hiện diện của quý vị là nguồn an ủi lớn lao cho anh linh quân dân cán chính đã vị quốc vong thân, những tù nhân đã chết trong lao tù cộng sản, và những người đã hy sinh tất cả để đi tìm tự do. Đây cũng là cơ hội để chúng ta xác định cùng thế giới và người dân trong nước quyết tâm tranh đấu cho một Việt Nam dân chủ, tự do, phú cường và không cộng sản.
Trân trọng,
Ban Điều Hành Tổ Chức Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận
Andie Parry, Carolyn Moorman, Ria Reddy, Katherine Wells, Annika Ganzeveld và Nick Carl
Thông tin đóng cửa: 2:00 chiều ET
Dự án Các mối đe dọa nghiêm trọng (CTP) tại Viện Doanh nghiệp Hoa Kỳ và Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW) công bố Bản cập nhật về Iran, cung cấp thông tin chi tiết về Iran và các hoạt động do Iran tài trợ làm suy yếu sự ổn định trong khu vực và đe dọa đến lực lượng và lợi ích của Hoa Kỳ.
Năm nay, các nhà lãnh đạo thế giới và nguyên thủ quốc gia họp tại Thành phố New York để khai mạc phiên họp mới của cuộc họp đa phương lớn nhất thế giới – Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, sẽ diễn ra từ ngày 10 đến ngày 24 tháng 9.
Trọng tâm của phiên họp thứ 79 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc sẽ là Hội Nghị Thượng Đỉnh Tương Lai. Được đề xuất trong Chương Trình Nghị Sự Chung của Chúng Ta năm 2021, Hội Nghị Thượng Đỉnh Tương Lai dự kiến sẽ phác thảo lộ trình cải cách Liên Hiệp Quốc, đặc biệt là về phương án thực hiện các thỏa thuận và mục tiêu quốc tế hiện có một cách hiệu quả hơn, cụ thể là các mục tiêu phát triển bền vững (SDGs). Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam sẽ tham gia và cử đại biểu đến cho Những Ngày Hành Động và Hội Nghị Thượng Đỉnh Tương Lai.